Ánh Sáng Nơi Miền Lũ

Cơn bão số 10 đi qua, để lại những ngôi làng tan hoang giữa bùn đất.
Hà Tĩnh, Quảng Bình – những vùng đất vốn bình yên bỗng chốc trở thành tâm điểm của mất mát.
Nhưng giữa khung cảnh xám xịt ấy, Sun For Life (SFL) đã mang đến những tia sáng – không chỉ từ những món quà cứu trợ, mà còn từ tình người chưa bao giờ tắt.


Khi đoàn xe lăn bánh về phía lũ

Chuyến xe của SFL khởi hành từ Sài Gòn từ rạng sáng.
Trên thùng xe là hàng trăm phần quà gồm gạo, mì, chà bông, sữa, thuốc men và áo ấm.
Đường về miền Trung sau bão lũ không dễ đi – bùn lầy, sạt lở, nước ngập sâu.
Nhưng không ai trong đoàn than vãn, vì họ biết, ở phía trước là những người đang trông chờ.

“Miền Trung quen chịu đòn gió, nhưng nhìn cảnh này vẫn đau lòng lắm,” – anh Đức, thành viên SFL, vừa nói vừa cười gượng.
Khi đến Hà Tĩnh, cả đoàn phải dừng xe ở một con dốc bị sạt lở, rồi lội bộ gần cây số để mang hàng vào.
Trên vai là gạo, mì, nước uống – nhưng trong tim là nhiệt huyết và tình thương.


Những đôi mắt biết ơn giữa bùn đất

Trong căn nhà dột nát còn vương mùi ẩm mốc, cụ bà gần 80 tuổi run run cầm túi quà, rơi nước mắt:

“Lâu rồi mới có người ghé, các con vất vả quá.”

Một người mẹ trẻ ôm con đứng nép sau cửa, nhận phần sữa và khăn ấm, chỉ biết gật đầu cảm ơn.
Những cái bắt tay, những cái ôm vội giữa mưa, bỗng trở thành liều thuốc cho tinh thần – xoa dịu những tổn thương mà bão để lại.

Ở Trường Tiểu học Kỳ Thượng, các thầy cô đang lau dọn lớp học ngập nước.
Khi thấy đoàn SFL mang đến máy tính, thiết bị học tập và quần áo cho học sinh, một thầy giáo nghẹn ngào:

“Các em chưa thể học lại, nhưng chỉ cần thấy lớp còn được quan tâm, là thấy có hy vọng rồi.”

Câu nói ấy khiến ai nấy đều rưng rưng.
Vì rõ ràng, khi niềm tin được trao, con người sẽ tự tìm được cách đứng lên.


Không chỉ là cứu trợ – mà là nối lại sự sống

Đêm về, cả đoàn SFL nghỉ tạm trong nhà văn hóa xã.
Ngoài trời mưa vẫn rả rích, nhưng trong căn phòng nhỏ, ánh đèn pin, tiếng nói cười, tiếng nấu mì, tiếng chia nhau chăn mỏng – tất cả tạo nên một thứ ấm áp rất lạ.

Họ không chỉ đến để phát quà, mà để lắng nghe, chia sẻ và truyền thêm sức mạnh.
Bởi sau cơn bão, điều người ta cần không chỉ là vật chất, mà là niềm tin rằng mình không cô đơn.


Ánh sáng của lòng người

Khi chuyến xe chuẩn bị rời đi, trời vừa hửng nắng.
Những vạt nắng vàng yếu ớt rọi lên mặt đất còn loang bùn – như một lời hứa rằng cuộc sống sẽ trở lại.
Các tình nguyện viên đứng nhìn lại, lòng nhẹ nhõm nhưng vẫn day dứt.
Một bạn trẻ nói nhỏ:

“Mình mong một ngày không còn phải đi cứu trợ nữa, vì khi đó ai cũng đủ đầy.”

Lời nói ấy như gói trọn tâm niệm của SFL: đi để chia sẻ, nhưng cũng đi để gieo mầm hy vọng.


Ánh sáng nơi miền lũ không chỉ đến từ mặt trời sau cơn bão, mà còn từ lòng người – từ những bàn tay dang rộng, từ niềm tin rằng yêu thương vẫn mạnh hơn thiên tai.